Tên khác: Trôm thon, Ươi, Sang ré, Trôm mề gà, Trôm lá mác, Che van.
Tên khoa học: Sterculia lanceolata Cav.
Đặc điểm nhận dạng:
Cây gỗ nhỏ cao 3-10m; nhánh non mảnh, có lông.
Lá đơn, nguyên, phiến lá hình ngọn giáo hay thuôn, có lông hình sao ở mặt dưới, gân bên 5-7 đôi; lá kèm nhọn.
Chùm hoa mảnh, ở nách lá, có lông mềm hình sao; nhánh hoa rất nhỏ mang 1-5 hoa; lá bắc hình dải, ngắn và dễ rụng, đài hình chuông, cao 5-7mm, hoa đực có cuống bộ nhị không lông, bao phấn xếp hai dãy; hoa cái có bầu nhiều lông, hình cầu.
Quả đại đỏ, có lông, dài 5-8cm; hạt 4-7, đen, to 9x12mm.
Sinh học, sinh thái:
Cây mọc phổ biến trong các rừng thứ sinh hoặc ven rừng có khí hậu ẩm hoặc được tìm thấy ở các khu vực rừng non phát triển sau nương rẫy.
Cây ưa sáng, chịu được khí hậu hơi nóng; rụng lá vào mùa đông và mọc lá vào mùa xuân, sau đó có quả vào cuối mùa hè.
Mùa hoa tháng 4-7; có quả tháng 8-10.
Phân bố:
Trong nước: Hoà Bình, Quảng Ninh tới Quảng Trị, Thừa Thiên - Huế cho tới Ninh thuận.
Trên thế giới: Bangladesh, Campuchia, Trung Quốc, Lào, Malaya, Myanmar, Nepal, Thái Lan, Việt Nam
Tình trạng bảo tồn:
Sách đỏ thế giới IUCN (2018) phân hạng Loài ít quan tâm (LC)
Giá trị, công dụng:
Vỏ cây được sử dụng để chữa áp xe, mụn nhọt, sưng tấy.
Người dân Quảng Tây, Trung Quốc sử dụng vỏ cây sắc lấy nước uống để chữa khí hư, lá tươi giã nát để chữa đòn ngã tổn thương.
Hạt của cây Sảng có thể ăn được và dùng để chữa nóng phổi.
Cây có hoa, quả đẹp được trồng làm cảnh, cây bóng mát dọc đường phố.
Một số địa hương sử dụng cây đẻ làm trụ đỡ trồng cây.
Biện pháp bảo vệ: